Phạm Không Trùng

Ngày anh nuốt giọt thơ

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   





lá vẫn còn rơi
dù răng em rụng hết
trăng vẫn sáng ngời
dù mắt em lem nhem
mây thì vẫn trắng hơn màu tóc
điệu gió ru mềm trên da nhăn nheo


ngày tháng đi rồi
nhí nhảnh đi theo
trời vẫn trong veo
mà giọng em khàn đục
bờ vai gầy guộc
làm sợi nắng ngại ngùng


thì thơ em cứ viết
dẫu bàn tay run run
anh cũng già, mắt mù, tai điếc
nuốt vần thơ
từng giọt
từng giọt
từng giọt
xuống cằn khô

Lỡ rồi

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   





Lỡ rồi, em ơi ... đã lỡ
Tóc dài rối cả chiều thu
Anh vẫn giữ hoài nỗi nhớ
Dẫu ai xa khuất mịt mù


Lỡ rồi ... tháng năm lỗi hẹn
Hương xuân lạc gió thu buồn
Gót nhỏ hôm nào em đến
In vào một cõi yêu thương


Dòng sông lỡ tắm trăng rồi
Con thuyền đã lỡ chơi vơi
Thôi cứ về đi em nhé
Tim anh giữ lại nụ cười





 

Đón em

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   


 


Trồng cỏ nào đây để đón em?
Ươm hoa nào để nắng vương thềm?
Màu mây em muốn hồng hay trắng?
Gọi gió từ đâu để thật êm?
 
Chắc phải trồng thơ màu mắt biếc
Hoa tươi màu của cánh môi hồng
Mây chiều kéo sợi mềm như tóc
Gió thổi từ tim ... có được không?

Chuyện mùa thu

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   





Em biết không em ... đã lâu rồi
Buổi chiều gió hát tiếng xa xôi
Nắng trưa cháy đỏ vần thơ nhớ
Giấc mộng tràn về một biển khơi


Em có nghe không ... trong thinh lặng
Mùa thu đứng lại ... lá rưng rưng
Gió thu hiu hắt buồn xa vắng
Nhớ bước theo thương ... bước ngập ngừng


Không

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   




vì gió
thu
chiều
hoa

ảo

nên buồn
mây
nắng
bụi

không


Thèm

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   





Tôi thèm gặp lại ngày xưa
Thèm gay gắt nắng
thèm mưa dầm dề
Thèm đi thăm chốn u mê
Thèm đi lạc
để lối về xa xôi
Tôi thèm rơi khỏi chính tôi
Một lần ngơ ngác,
bồi hồi,
ngẩn ngơ
Một lần tơi tả,
xác xơ
Một lần khóc
giữa trang thơ
nhạt nhòa
Tôi thèm đôi mắt
... người ta
đốt tôi cháy khét,
thịt da rã rời
Nhưng mà tôi... chỉ thèm thôi ...


Thơ gần với thơ

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   





Rồi
trang thơ
cứ chờ hàng chữ tím


Như lá thu
đợi gió đến tình cờ


Mấy ngón tay
hay nhớ về bàn phím


Anh gặp em
khi thơ bỗng gần thơ





Xa, gần

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   





Em đã xa
xa lắm thời con gái

Mây xuống gần
rải tóc trắng lưa thưa

Chuyện hẹn hò
lùi lại với xa xưa

Xa thì xa
gần vẫn gần
em nhỉ
 


Thơ với ... mơ

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   


 


mình cứ đi
về
thơ với thơ
em đi ... vẫn có góc anh chờ
ngày qua tháng lại
vần chưa cũ
thơ nối cuộc đời với giấc mơ
 
thơ cột anh vào với ngẩn ngơ
thả sông mộng mị giữa đôi bờ
gieo mưa
đổ nắng
lùa giông gió
chẳng biết làm sao để hết mơ


 

Nhớ không anh?

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   




Người ta nói ... rằng thơ không có tuổi
Nên em là ... cô bé hỏi bâng quơ
Và anh là ... người thích mộng vu vơ
Tim mở cửa vào những đêm nhiều gió


Em vào mơ vẽ thiên đường nho nhỏ
Gió thành thơ và lạ bỗng thành quen
Em đã tô mùa thu màu tím nhớ
Thơ úa vàng ... rồi thơ lại xanh xanh


Em đi xa, bỏ góc tim đầy gió
Để khi về ... em hỏi: nhớ không anh?

Chờ em đi ngang

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   





Tại em chẳng đi ngang
Nên chiều nay mới nắng
Đường xao xác bụi vàng
Cỏ mùa xuân héo hắt


Trời hôm nay trong vắt
Thiếu mây từ cõi em
Vắng sợi gió êm êm
Bay từ nơi tóc rối


Cánh chim chiều mệt mỏi
Giữa bụi vàng long lanh
Chờ em thêm lần nữa
Đi ngang miền có anh

Mịt mùng

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   





Có nhiều con gián loanh quanh phố
Chuồn chuồn bay lượn khắp không trung
Tôi đi chầm chậm tìm hơi thở
Tìm dấu chân tôi cõi mịt mùng


Thơ ...

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (2)   





Có lẽ thơ là dòng ký ức
Nhuộm màu nhung nhớ ướp thương yêu
Mang theo vị nắng và hương gió
Vọng tiếng ngây ngô vạn buổi chiều



Có lẽ thơ về từ giấc ngủ
Vấn vương làn điệu của chiêm bao
Vì hoa chợt nở hồng đêm mộng
Lá thấm sương khuya chút ngọt ngào



Có lẽ thơ là ... thơ, có lẽ
Rơi từ suối tóc dệt mưa thu
Từ vầng trăng hạ chìm trong mắt
Thơ ... chuyến đi về ... thực với hư


Trăng rụng

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   






 

Chỉ là rụng ánh mơ màng
Cho long lanh nước
cho vàng khúc sông
Mái chèo xao động hư không
Vầng trăng tan giữa một dòng êm trôi
Tan rồi
hợp lại
thế thôi
Làm sao rụng được từ trời đóa trăng


Chỉ là rụng mảnh hồn hoang
Rụng vần thơ xuống
úa vàng hư hao
Chỉ là
trăng nước lao xao ...

Khi em đến

Chung Trackbacks (0) Bản in Thêm góp ý   





Khi em đến ... chắc mùa xuân chưa tắt
Nắng trên đường còn mấy sợi mong manh
Còn mây nhiều vương vấn mảnh trời xanh
Và còn anh với vần thơ bối rối
 
Khi em đến ... có khi trời đã tối
Trăng mơ màng theo cánh áo mùa xuân
Hương từ em rơi nhiều trên lối cỏ
Anh vụng về ... làm tim rụng xuống chân 

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.