lá vẫn còn rơi
dù răng em rụng hết
trăng vẫn sáng ngời
dù mắt em lem nhem
mây thì vẫn trắng hơn màu tóc
điệu gió ru mềm trên da nhăn nheo
ngày tháng đi rồi
nhí nhảnh đi theo
trời vẫn trong veo
mà giọng em khàn đục
bờ vai gầy guộc
làm sợi nắng ngại ngùng
thì thơ em cứ viết
dẫu bàn tay run run
anh cũng già, mắt mù, tai điếc
nuốt vần thơ
từng giọt
từng giọt
từng giọt
xuống cằn khô


