Vấn vương

By Phạm Không Trùng





Cúc trắng ngày xưa nở
Dịu hiền một góc sân
Chờ em mang mùa xuân
Phả vào thềm nhung nhớ
Tóc mềm trôi ngang phố
Gửi hương vào góc mơ

Hoa vàng xưa ngây thơ
Rơi nhiều trên lối nhỏ
Theo em ... mòn lá cỏ
Chưa gặp mùa yêu đương
Chiều xuân ... em có biết
Sợi tơ buồn vấn vương

More...

Mùa xuân gọi

By Phạm Không Trùng






Từ xa xôi mùa xuân khe khẽ gọi
Nắng giật mình ... ngã xuống thảm rong rêu
Gió lay đời thức dậy một mùa yêu
Và ta nhớ cõi ta thời ngơ ngác


Tiếng ngày xưa quay về theo khúc nhạc
Hương thời gian ẩn hiện tóc người thương
Nhớ lời hẹn mùa thu ngàn năm trước
Xuân lại sang ... anh đứng đợi bên đường

  

More...

Thơ xuân

By Phạm Không Trùng






Anh nghe hương nắng đã vào xuân
Điệu gió du dương đến thật gần
Tiếng nhạc giao mùa bên góc phố
Mây chiều mời gọi bước bâng khuâng

Xuân tươi có phải vì đôi mắt
Hay bởi vì em má ửng hồng
Vì đóa môi xinh cười bẽn lẽn
Hay là bởi tóc xỏa mênh mông

Anh cứ làm thơ dù chẳng biết
Tơ tình có dệt giấc mơ xuân
Vu vơ thỉnh thoảng tìm em để
Thấy chữ hai ta bỗng có vần



More...

Xuân nhớ

By Phạm Không Trùng







Se se lạnh buổi đông tàn
Nắng cùng ta nhớ cánh vàng hoa mai

Gió xưa đọng ở bờ vai
Thổi tình cho sợi tóc dài đưa hương

Cỏ xuân mở lối thiên đường
Theo nhau từng bước yêu thương ngập ngừng

Xuân non hoa nở lưng chừng
Bây giờ xa vắng muôn trùng người xưa

Mộng mơ còn đó đong đưa
Ngỡ mùa yêu cũ vẫn chưa kịp tàn


More...

Góc mơ

By Phạm Không Trùng





Góc mơ


em
cùng anh một nẻo thơ
ngắm chiều đông
với lững lờ mây bay
góc mơ
nắng đã đong đầy
tơ trời giăng mắc để gầy gió xuân

ngỡ như em đến thật gần
gió hoang đã lỡ gieo vần thương yêu
ơ hay
có giọt sương chiều
rơi thềm đá lạnh
nghe nhiều hư vô

More...

Mơ xuân

By Phạm Không Trùng







Thơ
sao nồng thắm ngọt ngào
Để anh ngơ ngẩn
lối vào hư vô
Cây đời rụng lá
trơ vơ
Nảy chồi ươm một giấc mơ xuân hồng


Ừ thì nắng cứ mênh mông
Trải hồn ra
để em trồng cỏ xanh
Gió em phủ một miền anh
Nụ xuân hé nở trên cành mộng mơ

More...

Một chút

By Phạm Không Trùng







Chỉ là thơ ... nên chẳng phải là yêu
Chút nắng rơi chưa đủ một buổi chiều
Gió gặp nhau ... đâu có tay mà nắm
Hư ảo nhiều ... mà thật chẳng bao nhiêu

Chỉ là thơ nên mịn màng êm dịu
Không thấy người mà ngỡ tóc vờn quanh
Mắt đến từ hạt sương sớm long lanh
Và giọng nói trong xạc xào tiếng lá

Chỉ là thơ ... rót vào miền xa lạ
Một chút anh cùng một chút em thôi
Một chút mơ chưa tan khi trời sáng
Để lăn tăn gợn chút sóng bên đời


More...

Giả vờ

By Phạm Không Trùng






Anh vờ như đã liêu xiêu
Ngờ đâu có vạt nắng chiều nhớ em
Anh vờ nghiêng ngả buồng tim
Ai dè trăng rớt vào đêm gọi buồn

Thơ vờ nhớ nhớ thương thương
Mà sao gối mộng lại vương tóc người
Cánh chim vờ lạc giữa trời
Ơ hay gió thổi ... để rồi ... gặp em


More...

Yêu người hư vô

By Phạm Không Trùng







Anh theo một bóng hư không
Mặc cho cơn gió mùa đông nhạo cười
Nhịp thơ cứ mãi bồi hồi
Hình như thấp thoáng một người không tên

Mượn màu từ cõi lãng quên
Mượn thêm hương vị từ miền vu vơ
Mượn buồn trong chiếc lá khô
Ghép thành một áng tình thơ ngông cuồng

Mượn em ánh mắt dễ thương
Mượn màu môi thắm mượn hương tóc dài
Mượn tà áo mượn nét vai
Cho anh mượn cả đôi hài xinh xinh

Để anh mơ mộng một mình
Mong manh ẩn hiện mối tình hư vô
Khi nào gió thổi vu vơ
Thì anh lại viết bài thơ tặng người

More...

Mơ xuân

By Phạm Không Trùng





Thơ
sao nồng thắm ngọt ngào
Để anh ngơ ngẩn
lối vào hư vô
Cây đời rụng lá
trơ vơ
Nảy chồi ươm một giấc mơ xuân hồng



Ừ thì nắng cứ mênh mông
Trải hồn ra
để em trồng cỏ xanh
Gió em phủ một miền anh
Nụ xuân hé nở trên cành mộng mơ



More...