Cà phê và thơ
Mỗi khi ngồi một mình
nhấm nháp cà phê
Anh chợt thấy hồn mình bay theo khói
trở về một kiếp xa xưa
Không gian im lìm chỉ có gió đong đưa
một mảnh hồn thật mỏng
Nghe một thoáng em
Em ... là từ để gọi một mùa thơ kỳ lạ
bỗng ùa về
khi đám cây quanh đời rụng gần hết lá
Em là tiếng động chen vào thinh lặng
đan thành âm điệu vu vơ
lúc mây cuối trời
sắp chạm hư vô
Em là điều mà anh không hiểu
Không thấy
Nhưng trời nhả tơ thành tóc
sao lung linh mắt
hoa hồng hồng môi
Thơ
là vị ngọt tách ra từ ly cà phê
từ những hạt đường
anh đã lỡ quậy cho tan


